sự thật về sinh viên vay tiền không thế chấp

Tôi đã từng có cái nhìn xấu về những tổ chức cho sinh viên vay tiền không thế chấp. Những tờ giấy quảng cáo A3, A4 dán chằng chịt những bức tường, cột điện mà tôi có thể bắt gặp bất cứ đâu quanh khu trọ và cả khu trường DH của mình. Trong họ nhà tôi, có những ông anh, bà chị thời sinh viên đi học, cứ trung bình mỗi học kỳ lại về báo nhà. Lúc đầu còn gọi điện, bắt xe về nhà khóc lóc chứ các lần sau toàn được chủ nợ đánh ô tô đưa về tận nhà. Bố mẹ tôi hồi đó đến lúc tôi bước chân ra sinh viên vẫn luôn lấy những tấm gương anh Hùng, chị Thủy lười học, ham chơi vay tiền nặng lãi của bọn xã hội đen ra mà răn đe.

Thế rồi cũng có lúc, tôi là nạn nhân của bọn cho vay nặng lãi. Nhưng nói gì thì nói, đó cũng xuất phát từ sai lầm của mình. Đó là đầu năm thứ 2 ĐH, cách đây cũng gần 2 năm rồi, khi đó trước lúc lên HN học thì ngoài tiền ăn ra mẹ tôi có đưa luôn cho tôi tiền học phí kỳ 1, dặn đi dặn lại rằng lên trường thì đóng luôn. Đừng quên đóng mà nhỡ bạn bè có mượn rồi lại chậm học phí. Tôi dạ dạ vâng vâng nghĩ rằng mình sẽ làm theo lời mẹ.

Lúc lên trường, thấy mấy đứa bạn đổi điện thoại mới, đứa nào cũng Iphone 5 bóng loáng, con này phải 7,8 triệu chứ đâu ít. Mẹ, chúng nó cũng nhà quê ra tỉnh như tôi, tiền có khi còn không xông xênh bằng sao đứa nào cũng điện thoại xịn. Tôi mới hỏi chúng về thắc mắc của mình, cả lũ cười bí hiểm rồi thằng Quân giải thích cho tôi biết cách thức chúng có tiền mua điện thoại.

Ô trời, hóa ra chúng cầm thẻ sinh viên và chứng minh thư đi vay tiền không thế chấp. Đó chẳng phải là cái dịch vụ cho vay nặng lãi mà tôi chúa ghét đấy sao. Tôi đã cảnh cáo lũ bạn: Chúng mày ngu lắm, rồi sẽ trả giá vì sai lầm này cho xem.

Nhưng rồi mấy ngày sau, nhìn lũ bạn trong phòng dùng điện thoại xịn, tôi cũng khao khát có một chiếc, lại thêm một câu chuyện xảy ra là cô bạn gái tôi đang tán có nói bóng gió rằng giờ con trai mà không có Iphone thì sao cưa được gái. Tôi mới máu dồn lên não mà nhờ thằng Quân dẫn ra dịch vụ cho sinh viên vay tiền.

Mày cần bao nhiêu? Quân nó hất hàm hỏi tôi, vẻ mặt ra chiều kinh nghiệm lắm.

Tao cần 3 triệu thôi, tao có 4 triệu đóng học phí đây rồi.

Ok, 3 triệu thì giải ngân trong vòng 1 note nhạc.

Đó là một văn phòng rộng 4 m2 cuối sâu trong ngõ nhỏ gần trường ĐH của chúng tôi. Tiếp chúng tôi là một anh tay chân xăm trổ đầy mình. đầu trọc lóc, anh ấy đeo một sợi dây chuyền vàng mặt đá xanh lục bảo. Sau này tôi mới biết tên anh ta là Hoàng. Thằng Quân có vẻ thân thiết với anh ta lắm rồi.

Bạn mới à? Anh Hoàng chân gác lên bàn, tay anh cầm con điện thoại 1280 xoay xoay hất hàm nhìn tôi nhưng hỏi thằng Quân.

Vâng ạ. Nó cần 3 triệu, anh cho nó vay ạ

thằng Quân bảo tôi lấy thẻ sinh viên và CMT đưa cho anh Hoàng. Anh Hoàng gọi một thằng trạc tuổi bọn tôi đang ngồi cày TLBB trong góc ra soi thẻ. Thằng đó tên Minh, sau tôi biết tên nó là Minh sẹo, nghe nói nó là đứa chuyên đi đòi nợ cho anh Hoàng. thằng Minh cầm CMT của tôi, nó hết nhìn ảnh trong CMT lại nhìn mặt tôi, ngó nghiêng qua lại. Bất ngờ nó bảo với anh Hoàng:

Đ’eo phải thằng này anh ạ.

Tôi còn không hiểu chuyện gì thì thằng Quân nói vào:

Anh xem lại cho nó, bọn em làm CMT lúc lớp 11, giờ nhìn khác đi chứ không phải bọn em lừa anh ạ.

Anh Hoàng cầm CMT của tôi từ tay thằng Minh, miệng anh ấy cười cười. Anh cũng chăm chú xem một lúc rồi đưa lại cho thằng Minh.

Anh Hoàng lấy cho tôi một tờ giấy A4 đã viết sẵn nội dung. Tôi chỉ việc điền các thông tin cá nhân và số tiền cần vay vào đó. Thằng Quân thấy vậy thì mặt dãn ra, có nghĩa là anh Hoàng đã chấp nhận cho tôi vay tiền.

Anh Hoang dặn tôi cứ 10 ngày đóng lãi một lần, lãi suất là 7k/ 1trieu/ một ngày. Nhưng anh không đưa cho tôi đủ 3 triệu, anh cắt trước của tuôi 210k vì ở chỗ anh, vay tiền phải trả lãi trước.

 

 

 

Leave A Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *